Đúng lúc này, hư không chợt dao động, Thiên Hồ vương bước ra ngoài, đưa mắt nhìn quanh bốn phía nhưng không tìm thấy tung tích của nam nhân kia.
Nàng không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Chợt hư không lại dao động, một nữ tu hiện ra, cất tiếng cười khúc khích, thanh âm mỏng manh như tơ nhưng lại câu hồn đoạt phách.
Y phục trên người nàng vô cùng mỏng manh, khoác một bộ váy sa màu đỏ mỏng như cánh ve, chất vải xuyên thấu, lấp ló vóc dáng thướt tha cùng đôi gò bồng đảo nửa kín nửa hở. Mỗi cái nhíu mày, mỗi nụ cười đều tỏa ra vẻ mị hoặc vô tận.




